Kim Bình Mai Tập 1 Võ Tòng tiếc nuối khi Phan Kim Liên lên kiệu hoa [MV] Lời Việt 漂亮的姑娘就要嫁人啦

BannerFans.com
20 Views
Published
Cô Nương Xinh Đẹp Phải Đi Lấy Chồng Rồi (漂亮的姑娘就要嫁人啦) Phim Kim Bình Mai 1994 (金瓶梅, Jīnpíngméi), tên đầy đủ là Kim Bình Mai từ thoại (Truyện kể có xen thi từ về Kim Bình Mai); là bộ tiểu thuyết dài gồm 100 hồi[1] của Trung Quốc. Đây là bộ truyện dài đầu tiên mà cốt truyện hoàn toàn là hư cấu sáng tạo của một cá nhân. Trước đó, các truyện kể đều dựa ít nhiều vào sử sách hoặc truyện kể dân gian, và đều là sự chắp nối công sức của nhiều người[2]. Tên truyện do tên ba nhân vật nữ là Phan Kim Liên, Lý Bình Nhi và Bàng Xuân Mai mà thành. Theo một số nhà nghiên cứu văn học, thì tác giả là một người ở Sơn Đông không rõ họ tên, có bút hiệu Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh (có nghĩa là Ông thầy cười ở Lan Lăng) [3]. Có thể nói trong các tiểu thuyết viết về nhân tình thế thái (nói gọn là thế tình, tức tình đời) ở Trung Quốc, thì đây là truyện có tiếng nhất, đã khiến cho nhiều người bàn luận [4]. Tác phẩm Kim Bình Mai vốn được phát triển từ một số tình tiết trong tác phẩm Thủy Hử (từ hồi 23 đến hồi 26) của Thi Nại Am. Nội dung truyện chủ yếu mô tả cuộc đời nhiều tội ác và trụy lạc của nhân vật Tây Môn Khánh, hiệu Tứ Truyền, là người Thanh Hà, vốn là chủ một hiệu thuốc nhưng không ưa đọc sách, chỉ giỏi chơi bời phóng đãng, lại kết bạn với một bọn du côn đàng điếm. Ông này đã có một vợ chính và ba người thiếp, nhưng thấy Phan Kim Liên có nhan sắc, ông liền lập mưu giết chết chồng nàng là Võ Đại (trong Thủy Hử truyện ghi là Võ Đại Lang), rồi cưới nàng làm thiếp. Võ Tòng (em trai Võ Đại) báo thù, giết lầm người khác nên Tây Môn Khánh vẫn không can gì...Sau đó, Tây Môn Khánh còn mua Lý Bình Nhi về làm vợ lẽ, và gian dâm với người hầu gái của Phan Kim Liên là Bàng Xuân Mai. Nhờ thông đồng với quan lại, Tây Môn Khánh trở thành một cường hào. Rồi nhờ nhận Thái Kinh (một trọng thần) làm cha nuôi, ông được bổ làm một chức quan coi việc xử án trong huyện, nên tha hồ đổi trắng thay đen để ức hiếp dân lành. Có tiền, có thế, ông ta lại càng ăn chơi phóng đãng, hoang dâm vô độ, để rồi cuối cùng lâm bạo bệnh mà chết (hồi thứ 80). Tiếp theo, Kim Liên và Xuân Mai (lúc này không còn Lý Bình Nhi vì đã ốm chết ở hồi 63) lại thông dâm với con rể của Tây Môn Khánh là Trần Kính Tế. Việc bị phát giác, cả hai bị Nguyệt Nương, vợ cả của Tây Môn Khánh, đuổi khỏi nhà. Võ Tòng tình cờ gặp Kim Liên ở nhà Vương bà bèn giết chết (hồi 87). Phần Xuân Mai thì bán cho viên quan họ Chu (Chu Tú), được ông này yêu lại có con nên được làm vợ cả. Gặp lại Trần Kính Tế, Xuân Mai giả gọi là em, tìm cách đưa vào nhà để thông dâm như cũ. Khi quan họ Chu đi đánh Tống Giang có công, được thăng quan, Kính Tế cũng được thăng làm tham mưu vì có dự phần. Đến hồi 99, Kính Tế bị đâm chết vì kết oán với Trương Thắng. Khi quân Kim tràn vào lấn cướp, Chu Tú tử trận, Xuân Mai sau đó cũng chết đột ngột vì dâm dục quá độ với người con chồng là Chu Nghĩa (hồi 100). Gặp cảnh nước nhà loạn lạc, Nguyệt Nương dắt đứa con trai độc nhất của họ Tây Môn là Hiếu Ca trốn chạy. Dọc đường, gặp một nhà sư cho biết Hiếu Ca chính là kiếp sau của Tây Môn Khánh, phải xuất gia đầu Phật mới khỏi nạn. Nghe lời, Nguyệt Nương bèn gửi con vào cửa Phật, sau trở thành nhà sư Minh Ngộ Cô Nương Xinh Đẹp Sắp Phải Đi Lấy Chồng Rồi(漂亮的姑娘就要嫁人啦) Cô nương xinh đẹp Vì sao đi lấy chồng xa Nhưng trong tim ta xốn xang Nhớ nhung hoài về chàng Lệ dâng trong đôi mắt ấy Ngấn dài lăn trên môi Ôi đau thương thăm thẳm Vì thương chàng bao năm qua Cô nương xinh đẹp Vì sao đi lấy chồng xa Lâu nay ta nuôi ước mơ Ai rước ta về nhà chàng Ngày chung đôi ai đã hứa Bái đường nâng giao bôi Sau hôm nay ra từ biệt Nàng mãi mãi chia tay chàng Gả vào hào môn Chốn Phú Quý vinh hoa mà Dung nhan nay sao hao mòn Lên kiệu hoa chua xót Nào thủ phủ rộng lớn Sao khóe mi rớt đôi hàng Kể từ giờ trở đi vĩnh viễn không gặp lại Hận lòng mình khi ấy Chẳng nói câu yêu nàng Cho hôm nay phân ly rồi Tim chàng như dao cắt Mỗi lần lòng nghĩ đến Cô nương dấu yêu đã đi rồi Vội vàng cầm nhành hoa Mong đến trao nàng ta Bao kỷ niệm đã tan vỡ Hòa nhịp trong từng hơi thở Rồi giờ đây như là giấc mơ Mà chỉ có thể đứng nhìn từ xa Trong cơn mưa Phảng phất nỗi buồn vô tận Dậy trong lòng nỗi oán hận Để nàng vuột khỏi tầm tay Ta chỉ còn biết ngồi nơi đây Cảm nhận không gian thật lặng lẽ Trong cô đơn mất nàng rồi đâu ai hay Cô nương ngày nào an nhiên Như hoa tỏa nắng trước hiên Khóe mi sao còn có chút ưu phiền Cài đóa hoa tươi trên tóc cùng Áo đỏ thẳm, lệ nhòa thắm ướt bờ môi Chỉ mong thời gian quay lại Để thấy nụ cười trước kia Chàng chỉ biết Nhớ nhung ngóng trông Ngàn nỗi đau như dao cắt vì Đã không nói ra Tiếng yêu nàng lúc xưa Cô nương xinh đẹp Vì sao đi lấy chồng xa Lâu nay ta nuôi ước mơ Ai rước ta về nhà chàng Ngày chung đôi ai đã hứa Bái đường nâng giao bôi Nhưng hôm nay ra từ biệt Nàng mãi mãi chia tay chàng Gả vào hào môn Chốn Phú Quý vinh hoa mà Dung
Be the first to comment